NGƯỜI CHA NHÂN LÀNH
Thiên Chúa là Cha đầy ḷng nhân hậu, hiền từ, luôn chạnh ḷng thương xót đối với mọi người, đặc biệt là đối với những tội nhân. Ḷng thương xót và tha thứ của Thiên Chúa đạt tới tuyệt đỉnh nhờ Chúa Giêsu. Tin Mừng của thánh Luca 15, 1-3.11-32 đă được Chúa Giêsu bầy tỏ rơ ràng ḷng yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa qua dụ ngôn: “Người con hoang đàng.”
Ḷng Nhân Hậu của Thiên Chúa:
Dụ ngôn: “Người con hoang đàng” hay “Người Cha nhân từ” nói lên tính nhân hậu của một người cha, người cha rất đỗi hiền từ, nhân hậu, luôn tôn trọng tự do của con cái, sẵn sàng trao ban tài sản cho người con thứ. Người con thứ hai đă có trong tay một gia tài tương đối lớn. Anh đi xa phung phí tất cả tiền tài, vàng, của quí giá cha ḿnh đă chia cho ḿnh (Lc 15:13). Giờ anh không c̣n ǵ, nên quay trở về với cha. Theo sự thường, khi trở về, anh sẽ gặp khó khăn, bị trách móc, bị khinh chê. Nhưng không, anh về nhà, người cha ấy cũng không trách mắng, la rầy, trừ khử. Trái lại “Anh ta c̣n ở đàng xa, th́ người cha đă trông thấy. Ông chạnh ḷng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để” (Lc 15:20). Ḷng nhân hậu, hiền từ, thứ tha đă khiến ông quên hết mọi ưu phiền, quên hết mọi lỗi lầm, tội lỗi của đứa con mất dậy, mà chỉ c̣n thấy sự hiện diện của đứa con đáng thương mà bao ngày ông đă ṃn mong chờ đợi. Người con mà ông tưởng: “Đă chết mà nay sống lại, đă mất mà nay lại t́m thấy”(Lc 15:32). Do đó, ông truyền cho đầy tớ: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đă vỗ béo mà làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng”(Lc 15:23). Đúng là một cuộc tiếp đón tưng bừng, nồng hậu, ngoài dự đoán, ngoài sức tưởng tượng của anh.
Người con cả ở đồng trở về, chẳng những không vui mừng, phấn khởi mà c̣n nổi giận, phiền trách cha già, khiến người cha phải chịu đựng, nhẫn nhục ra tận cổng nài nỉ, van xin cậu và mời cậu vào nhà v́: “Tất cả những ǵ của cha đều là của con” (Lc15:31).
Cả Người Con Cả và Người Con Thứ Đều Phải Trở Về:
Cái trớ trêu của đoạn Tin Mừng này là người con cả đáng lẽ phải có tâm t́nh như cha, phải vui mừng, phải hân hoan, phải ăn tiệc mừng v́ em của anh chết nay đă sống lại, đă mất nay lại t́m được. Đáng lẽ anh phải có thái độ nhân từ và ḷng yêu thương vô biên của người cha v́ anh và em đều cùng máu thịt với mẹ, với cha. Anh không vào nhà, không vui mừng rạng rỡ v́ anh không thể tha thứ lỗi lầm của em, anh sợ đặc quyền đặc lợi của ḿnh bị xâm phạm, anh không thể hiểu được ḷng tốt của cha ḿnh. Hoá ra từ xưa đến giờ anh sống trong nhà với cha nhưng lại như người ở ngoài, anh không hề thông cảm với em, không coi em là em, cùng ḍng máu với ḿnh mà gọi em là “đứa con của cha.” Anh chỉ ích kỷ, keo kiết lo cho quyền lợi của ḿnh, lo cho đời sống riêng tư của ḿnh. Anh là đại diện cho những kinh sư, biệt phái, Pharisiêu, tư tế thời Chúa Giêsu, luôn tự măn về cách sống đạo, về nhân đức của ḿnh. Anh muốn cho kẻ lỗi lầm phải chết và không được cứu thoát. Do đó, cả người con cả, cả người con thứ đều phải thống hối, đều phải ăn năn, quay trở về với cha, trở về với Chúa nhân từ, bao dung, tha thứ.
Dụ ngôn: “Người con hoang đàng” nói lên t́nh yêu tuyệt vời của Thiên Chúa đối với mọi người, đối với nhân loại, đối với mỗi người chúng ta là kẻ tội lỗi.
Trở về với cha là cảm thông với người em lỗi lầm và cảm thông với tất cả anh em cùng một cha trên trời.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết cảm thông với những yếu đuối, lỗi lầm của anh chị em chúng con như Chúa đă tha thứ và yêu thương chúng con. Amen.
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi, DCCT
(Trích Vietcatholic.net)