Suy Niệm Lời Chúa:  Lễ CTT Hiện Xuống

 

Chúa Thánh Thần: Động Cơ Hợp Nhất

 

 

Chúa Thánh Thần theo một nghĩa nào đó được mệnh danh là “suối nguồn và là động cơ hợp nhất.”  Trong bài đọc I hôm nay, sách Tông Đồ Công Vụ (2:1-11) tŕnh thuật biến cố Hiện Xuống: người từ muôn phương tụ họp về Giêrusalem, qua tác động của Chúa Thánh Thần, ai ai cũng nghe các tông đồ nói tiếng thổ âm của ḿnh. Chính Chúa Thánh Thần là động cơ qui tụ và hợp nhất mọi người thành một đoàn chiên của Chúa. Trong Cựu Ước, biến cố tháp Babel đă phân tán con cháu Noe ra muôn phương v́ họ nói các thứ tiếng khác nhau, không ai hiểu ai, th́ nay trong Tân Ước, qua biến cố Hiện Xuống, Chúa Thánh Thần liên kết  muôn dân nên một bằng cách cho họ hiểu tiếng các tông đồ nói, mặc dầu các tông đồ thuộc xứ Galilêa.

 

Trong bài đọc II (1 Cor 12: 3b.12-13), thánh Phaolô diễn tả thân thể gồm nhiều chi thể, th́ nhiệm thể Chúa Kitô cũng vậy. Nguồn liên kết các chi thể với nhau chính là Chúa Thánh Thần, trong Ngài, “tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể . . . tất cả chúng ta đă uống trong một Thanh Thần.”

 

Trong bài Phúc Âm Gioan (20:19-23), trước khi ban Thánh Thần, Chúa Giêsu chúc b́nh an cho các môn đệ: “B́nh an cho các con.” Rồi Chúa Giêsu thổi hơi để ban Thánh Thần cho các môn đệ. Khi lănh nhận Thánh Thần rồi, các ngài đủ sức ra đi rao giảng Tin Mừng, loan truyền ơn cứu độ, tha tội cho muôn người.

 

Trong Kinh Nguyện Thánh Thể II, chủ tế đọc: “Chúng con cúi xin Cha cho Thánh Thần liên kết chúng con nên một khi chúng con dự tiệc Ḿnh và Máu Đức Kitô” (bản dịch 1992).

 

Tự vấn: Những ǵ tôi có thể áp dụng cho ḿnh trong hoàn cảnh riêng hiện nay? Tôi đă lănh nhận Chúa Thánh Thần qua Bí tích Rửa Tội, đặc biệt qua Bí tích Thêm Sức, vậy tôi đă cố gắng dựng xây Nhiệm Thể Chúa Kitô, kiến tạo yêu thương hợp nhất hay chưa? trong gia đ́nh tôi? trong Hội đoàn tôi tham gia? trong Giáo xứ tôi sinh hoạt? Hay là Chúa Thánh Thần đă bị lăng quên (Forgotten God) trong đời tôi? Và tiếng của Ngài đă bị chết ngạt trong tôi?

 

 

            Thánh Thần, xin Chúa đổ tuôn

 

            B́nh an, hợp nhất suối nguồn muôn ơn

 

            Cho con cố gắng khá hơn

 

            Gia đ́nh, Giáo Xứ xuôi trơn mọi bề

 

 

ĐỔI THÀNH TÍNH ĐỘC

 

 

            Các loại rau v́ bị người ăn nên rất sợ, bèn tập họp lại thương lượng đối chất: “Chúng ta từ nhỏ đến lớn mùi vị rất tốt, cho nên người thích ăn, lâu dài như thế th́ chúng ta có nguy cơ tuyệt chủng. Từ nay chúng ta giao kèo nhất loạt biến thành mùi hôi, có lẽ có thể bảo toàn tính mệnh”.

 

            Tỏi nói: “Vô ích, vô ích, như tôi đây mùi vị rất hôi, mà người ta lại cho là mùi thơm nên ăn nhiều, làm sao đây ?”

 

            Mọi người nói: “Vậy th́ đổi thành mùi vị cay th́ tốt hơn”. Gừng và ớt la lên: “Không được, không được, con người không phải ăn chúng tôi như thế sao?”

 

            Mọi người lại thương lượng nên biến thành mùi vị đắng, nhưng lại nghĩ đến ở Quảng Đông có một loại khổ qua (mướp đắng), nhưng con người lại rất thường ăn nó. Mọi người cho rằng chỉ nên nghe lệnh bởi trời.

 

            Có một cây rau hiến kế, nói: “Cây đoạn trường tính độc, người ăn sẽ đứt ruột mà chết, tại sao không đổi thành độc tính?” Các loại rau thở dài nói: “Ban đầu thế giới vốn như thế, không có tính cách lang (sói) độc th́ không thể sinh tồn, chẳng trách tục ngữ có nói: không độc th́ không phải trượng phu.”

 

(Yết hậu ngữ)

 

Suy tư: Me chua, mướp đắng, chuối ngọt, ớt cay đều rất cần cho thân thể của con người, mà các loại rau đủ mùi vị ấy được Thiên Chúa tạo dựng cũng v́ mục đích ấy mà thôi.

 

- Có những trái me chua ai thấy cũng thèm chảy nước miếng, nhưng cũng có những lời nói chua như giấm làm cho người nghe phải bịt tai và như bị xúc phạm.

 

- Có những trái mướp đắng (khổ qua) độn thịt ăn rất ngon miệng, nhưng có những lời nói và thái độ vơ ơn làm đắng cổ họng người ta nuốt không vào.

 

- Có những trái chuối ngọt lịm mát ḷng khi ăn vào, nhưng cũng có những lời nói ngọt như mật, thanh như mía mà lại gây chia rẻ cho anh chị em, hại người không gươm dao.

 

- Có những trái ớt cay đến chảy nước mắt nhưng người ta vẫn cứ thích ăn, v́ nó cay chút xíu rồi thôi nhưng lại làm cho bữa cơm ngon miệng, trái lại có những lời nói cay độc thâm hiểm giết hại tâm hồn người khác, gây tác hại lâu dài cho tha nhân...

 

Người Ki-tô hữu cũng có đủ mùi vị chua ngọt đắng cay như mọi người, nhưng mùi vị chua ngọt đắng cay của họ - nhờ thấm nhuần Lời Chúa - mà trở thành chất vị bổ dưỡng cho tâm hồn ḿnh và tha nhân trong cuộc sống đời thường.

 

 

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb

 

(trích Vietcatholic.net)