Chúng ta đang sống trong một đất nước văn minh, nhưng đầy những cảnh cáo cách này cách kia, đặc biệt vấn đề khủng bố, an ninh, trộm cướp, v.v… Hành khách xử dụng đường hàng không đều phải qua một hệ thống kiểm soát chặt chẽ. Lái xe trên xa lộ, cần tỉnh táo và tuân theo luật đi đường; nếu không, sẽ gây ra tai nạn. Nhà cửa cần được canh pḥng bằng những máy báo động, và sự tỉnh thức của người trong nhà...
Khi cảnh cáo được đưa ra, con người cần lưu ư và tỉnh thức. Nếu không, nguy hiểm có thể ập đến, có khi mất cả tính mạng. Những cảnh cáo đều nhằm đến ích lợi cho con người.
Thứ Hai (6/8), 6 thợ làm việc trong mỏ than dưới ḷng đất tại Huntington, Utah bị kẹt lại sau một chuyến động đất nhẹ. Công ty đang nỗ lực đào bới t́m kiếm 6 người thợ này, chưa biết số phận của họ như thế nào. Thứ Sáu vừa qua (10/8) trong lúc 3 thợ mỏ than tại Princeton, Indiana đang được đưa xuống hầm mỏ, đă rơi ra khỏi giỏ lưới và bị thiệt mạng...
Hôm nay, trong Phúc Âm Luca (Lc 12:32-48), Chúa Giêsu nói cho các môn đệ dụ ngôn người chủ đi ăn cưới và lúc trở về các đầy tớ vẫn tỉnh thức, sẵn sàng mở cửa cho chủ.
Chúa muốn nói ǵ với các môn đệ ngày xưa và với chúng ta ngày nay qua đề tài tỉnh thức? Tỉnh thức trong đường thiêng liêng không ǵ khác hơn là tuân giữ giới răn của Chúa, được tóm gọn trong hai điều chính: mến Chúa, yêu người (Mc 12:29). Tỉnh thức ở đây được cụ thể hóa là tham dự Thánh Lễ mỗi Chúa Nhật, tích cực trong công việc của gia đ́nh và Giáo Xứ, thăm viếng người bệnh tật kẻ già nua, sống chính danh người Công Giáo, làm gương lành, v.v… Tỉnh thức qua những việc trên đây, chính là ch́a khóa bảo đảm phần thiêng liêng, không sợ hăi giờ nào “chủ” về, hoặc ban ngày hay đêm khuya. Đó phải chăng là mua bảo hiểm thiêng liêng? Chúng ta ngày nay rất nhiều người mua bảo hiểm nhân thọ, sức khỏe, nhà cửa, xe cộ, v.v… Tại sao chúng ta không đặt vấn đề mua bảo hiểm thiêng liêng? Có thể trong đầu óc nhiều người, danh từ “chết,” hoặc “qua đời” không hiện hữu, và tự nói với ḿnh rằng: “Tôi c̣n trẻ, chết làm sao được?” Hăy lắng nghe lời cảnh cáo: “Các con hăy sẵn sàng, v́ giờ nào các con không ngờ, th́ Con Người sẽ đến” (Lc 12:40).
Xin Chúa cho chúng ta tỉnh thức để chống lại các quyến rũ trong xă hội xô bồ hôm nay; xin cho chúng ta tỉnh thức và sẵn sàng trong đường thiêng liêng, để chúng ta được b́nh an trong cuộc sống, phục vụ Chúa và tha nhân. Amen.
QUYẾT THÚC TAM HỐI
Quyết Thúc là người rất tự tin. Ông ta cày ruộng ở phía bắc núi Quy, trồng lúa trên chỗ đất cao, dùng chỗ đất thấp trồng hoa màu. Bạn bè nói cho ông ta nghe tập tính của lúa và hoa màu, để ông ta đổi cách trồng lại. Quyết Thúc không nghe, kết quả trồng lúa mười năm mà ngay cả một chút lương thực để dành trong kho cũng không có. Thế là ông ta đi đến ruộng của bạn bè để coi, những đám ruộng ấy thu hoạch rất phong phú.
Ông ta nói với bạn: “Tôi biết hối cải rồi”. Không lâu sau đó, ông ta đến huyện Văn Thượng buôn bán, nh́n thấy hàng hóa ở đây bán chạy, bèn lập tức đi mua và thường tranh mua với người khác. Hàng hóa vừa đến tay, th́ có rất nhiều người có hàng hóa bán đắt đều đến, do đó hàng hóa của ông ta rất khó bán được.
Bạn bè nói với ông ta: “Người biết làm ăn buôn bán, thường mua hàng hóa của những người không cần bán gấp, thời cơ đến th́ lại bán ra, sẽ được lời gấp đôi.” Quyết Thúc không nghe. Cứ thế buôn bán đến mười năm cho đến khi trở thành túng thiếu, lúc này lại đến thi lễ bạn bè: “Từ này về sau không dám không hối cải.” Qua một thời gian sau, ông ta muốn ngồi thuyền đi biển và mời bạn bè cùng đi, thế là họ trôi giạt lênh đênh trên biển đến chỗ nước sâu, bạn bè nói: “Phải trở về chỗ cũ rồi mới tiến về phía trước, e rằng khó mà ra được.” Ông ta lại không nghe, thuyền tiến vào trong chỗ nước sâu, trôi lênh đênh trên biển chín năm, nhờ một trận cuồng phong và sóng lớn khuấy động thuyền mới trôi vào bờ.
Khi về đến nhà th́ đầu tóc đă bạc trắng, thân h́nh ốm yếu tong teo, không ai nhận ra ông ta, ông ta khấu đầu với bạn bè và ngửa mặt lên trời thề thốt: “Nếu tôi không hối cải lần nữa, th́ có thái dương chứng kiến.” Bạn bè cười nhạo nói: “Dù bây giờ ông có hối cải, th́ là quá muộn rồi”.
(Úc Li tử)
Suy tư: Người ta nói: “quá tam ba bận” hoặc là “bất quá tam” th́ cũng như nhau, nghĩa là làm việc ǵ đến lần thứ ba mà vẫn không được th́ thôi, không làm nữa.
Có những trẻ em có những tật xấu như hổn hào với cha mẹ, với người lớn, nhưng cha mẹ th́ cứ nói: “Nó c̣n nhỏ đợi lớn th́ khắc nó biết lễ phép.” Thế là không chịu dạy con sống có lễ phép với mọi người; đến khi con lớn lên tuổi thanh niên th́ cha mẹ nói: “Ôi, thời đại bây giờ vậy đó, để nó theo kịp chúng kịp bạn.” Thế là như một lời động viên con ḿnh cứ theo nếp sống cũ ngày càng hư hỏng với đám bạn xấu; khi con trai lập gia đ́nh có con cái th́ cứ cái đà như thế mà sống bê bối, rượu chè cờ bạc, làm khổ vợ con. Đến lúc này th́ cha mẹ ôm một mối hận trong ḷng mà “tiêu diêu miền cực lạc” v́ không dạy con nên người.
Ba lần hối hận là tượng trưng cho ba giai đoạn của đời người: tuổi trẻ, trung niên và tuổi già. Đến lần hối hận thứ ba th́ chẳng c̣n ǵ cả, v́ sắp “xuống lỗ” rồi, thật đáng tiếc thay.
Hối hận ngay bây giờ, đừng đợi đến ngày mai, v́ chúng ta không biết lúc nào th́ Con Người sẽ đến (Lc 12:40).
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb (Vietcatholic.net)